Tại Chương trình hưởng ứng Ngày Hiến tạng thế giới (13/8), chị Ngô Thị Thơm, em gái người hiến tạng N.Đ.Đ., nghẹn ngào kể về hành trình gia đình vượt qua nỗi đau mất người thân để đưa ra một quyết định đầy yêu thương: hiến tạng của anh, trao cơ hội sống cho 7 người bệnh.
Từ nỗi đau mất anh đến quyết định hiến tạng
Anh N.Đ.Đ., ở xã Thư Lâm, thành phố Hà Nội, qua đời ở tuổi 49 sau một tai nạn giao thông bất ngờ. Anh là con trưởng trong gia đình, bố mẹ đã cao tuổi. Vợ anh qua đời cách đây 8 năm, để lại người con trai duy nhất hiện đang là sinh viên năm thứ hai Trường Đại học Bách khoa Hà Nội.
Những ngày anh nằm viện, gia đình chỉ mong một điều giản dị: anh có thể tỉnh lại.
“Những ngày anh tôi nằm viện, chúng tôi chỉ có mong ước rất nhỏ nhoi: Giá như anh tỉnh lại, giá như anh mở mắt, hay đơn giản chỉ cần anh mỉm cười với chúng tôi một lần nữa”, chị Thơm xúc động nhớ lại.

Nhưng rồi các bác sĩ thông báo anh N.Đ.Đ. đã chết não và không thể trở lại cuộc sống. Trong lúc gia đình đang chìm trong nỗi đau, các bác sĩ nhẹ nhàng chia sẻ về khả năng hiến tạng. Ban đầu, gia đình không khỏi bàng hoàng.
“Anh mình vừa mất, sao lại có thể nghĩ đến chuyện chia sẻ những phần cơ thể của mình cho người khác được?”, chị Thơm nhớ lại.
Sau những phút giây đau đớn và nhiều lần cùng nhau suy nghĩ, gia đình dần nhận ra rằng anh không thể trở lại, nhưng sự ra đi của anh có thể giúp những người khác tiếp tục cuộc đời.
“Nếu trái tim anh có thể tiếp tục đập, đôi mắt có thể giúp một người nhìn thấy ánh sáng, lá gan hay quả thận có thể giúp những người đang từng ngày chờ đợi được sống, thì có lẽ đó là một cách để anh tôi tiếp tục sống”, chị Thơm chia sẻ.
Gia đình đã đồng ý hiến tạng. Anh N.Đ.Đ. đã hiến 6 tạng và mô, trong đó có trái tim, hai quả thận, gan và hai giác mạc, mang lại cơ hội sống và ánh sáng cho 7 người bệnh.
“Anh đã ra đi nhưng không hề biến mất”
Chị Thơm không biết những người nhận tạng của anh mình là ai, đang ở đâu. Gia đình chỉ mong họ sống thật tốt, sống tiếp cả phần đời mà anh N.Đ.Đ. chưa kịp đi hết.
“Nếu một ngày nào đó các anh chị nghe thấy trái tim mình đập, gia đình tôi xin được nghĩ rằng đó là một phần trái tim anh trai tôi đang tiếp tục cuộc sống. Nếu những người nhận giác mạc nhìn thấy ánh mặt trời, nhìn thấy người thân, chúng tôi sẽ nghĩ anh tôi vẫn đang nhìn cuộc đời”, chị Thơm nghẹn ngào.

Đặc biệt, qua thông tin từ các phương tiện truyền thông, gia đình được biết trái tim của anh N.Đ.Đ. đã được ghép cho một cậu bé 15 tuổi. Sau gần một tháng điều trị, ngày 11/8, cậu bé đã được xuất viện.
Với gia đình, đó là một điều kỳ diệu. Giữa nỗi đau mất đi người thân, họ có thêm một niềm an ủi khi biết một phần của anh đang tiếp tục đập trong lồng ngực của một người trẻ.
“Anh trai ơi! Chúng em hãnh diện về anh! Anh đã ra đi ở tuổi 49, nhưng anh đã để lại 7 cơ hội sống cho 7 người. Anh không mang theo tất cả những gì mình có, anh đã để lại những gì quý giá nhất để sự sống được tiếp tục nối dài”, chị Thơm nghẹn ngào.
“Con hãy nhớ, con có một người bố rất đáng tự hào”
Trong câu chuyện về anh trai, chị Thơm dành một phần đặc biệt để nhắn gửi người cháu, người con trai duy nhất của anh. Ở tuổi trưởng thành, cậu đã mất đi người cha, người không còn có thể đón con đi học, hỏi han mỗi ngày hay đứng bên con trong những dấu mốc quan trọng của cuộc đời. Nhưng người cha ấy đã để lại cho con một di sản đặc biệt: 7 cơ hội sống được trao cho những người xa lạ.
“Con hãy nhớ, con có một người bố rất đáng tự hào. Bố không thể tiếp tục đi cùng con nhưng đã để lại cho con một bài học lớn về tình yêu thương và sự sẻ chia. Con hãy sống thật tốt, thật tử tế và một cuộc đời thật đẹp để bố con ở đâu đó có thể mỉm cười”, chị Thơm nhắn nhủ.
Chị cũng mong bố mẹ mình có thể nguôi ngoai phần nào khi nghĩ rằng con trai không mất đi hoàn toàn. Trái tim, đôi mắt và những phần cơ thể của anh vẫn đang giúp những người khác được sống, được nhìn thấy ánh sáng và tiếp tục hành trình của mình.

Từ tận đáy lòng, gia đình chị gửi lời cảm ơn tới các y, bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Xanh Pôn, những người đã tận tình cứu chữa, đồng hành cùng gia đình trong những thời khắc khó khăn nhất và giúp họ hiểu rằng: hiến tạng không phải là dấu chấm hết của một cuộc đời, mà có thể là điểm bắt đầu cho những cuộc đời khác.
Câu chuyện của anh N.Đ.Đ. không chỉ là câu chuyện về sự mất mát. Đó còn là câu chuyện về tình yêu thương, lòng nhân ái và sự tiếp nối. Anh đã ra đi ở tuổi 49. Nhưng trái tim anh vẫn đang đập. Đôi mắt anh vẫn đang nhìn cuộc đời theo một cách khác. Và từ sự ra đi ấy, 7 con người đã có thêm cơ hội để sống.
“Anh đã ra đi nhưng anh không hề biến mất. Anh vẫn đang sống theo một cách khác.”
Trung tâm Điều phối Ghép tạng Quốc gia xin được nghiêng mình tri ân anh N.Đ.Đ. và gửi lời cảm ơn sâu sắc tới gia đình anh – những người đã giúp sự sống được tiếp nối từ một mất mát không gì bù đắp.
